Chủ tiệm nail Việt ở Mỹ,một lần về Việt Nam ăn tết hết cả năm tiết kiệm làm nail, giờ sợ và ngại về quê

Tết Nguyên Đán lại đến rồi – một năm nữa đã trôi qua. Tôi là một người Việt Nam đang sinh sống tại Mỹ và luôn muốn về quê ăn Tết cùng gia đình.

Nhưng tôi luôn “sợ và ngại” về Việt Nam đón Tết Nguyên đán nên chần chừ chưa mua vé.

Mấy ngày hôm nay mọi người lại bàn nhau việc về ăn tết thì tiêu hết bao nhiêu, cho người nhà bao nhiêu tiền mà tôi hãi quá.

Để tôi tự giới thiệu, tôi đã sang Mỹ được vài năm và hiện có một tiệm nail, nhưng đã hơn một năm rồi tôi mới chính thức được gắn mác “Việt Kiều”.

Năm ngoái cũng là lần đầu tiên tôi về quê ăn Tết. Tôi không thể vui hơn khi gặp lại bạn bè và người thân của mình. Tuy nhiên, trong vòng chưa đầy 14 ngày, tôi đã tiêu gần 20.000 USD, điều này khiến tôi rất buồn (và tức giận).

Tôi sốc quá mọi người ơi. Dù đã chuẩn bị tâm lý để bắt đầu kinh doanh nhỏ thì sẽ chia sẻ cho người thân nhưng số tiền tôi bỏ ra là tiền dành dụm cả năm trời ở đây.

Vừa về đến nhà, bố mẹ tôi giục tôi sang nhà chú A, chú B biếu một ít tiền vì chú đã từng giúp tôi làm việc này, việc kia.

Nói thật, tôi không tiếc quà hay tặng tiền cho những gia đình khó khăn,  nhưng đằng này có vẻ như sau đó họ khoe nhau hay sau ấy.

Đến chơi với tôi, tôi cảm thấy muốn được tôi cho tiền. Còn 1-2 người còn đỡ , nhưng tôi thực sự bàng hoàng khi hàng chục gia đình lần lượt đến. Mà lúc đó đâm lao phải theolao, cho người này không cho người kia thì còn bị nói nữa.

Thế rồi nói tới việc đi ra ngoài ăn, chơi. Cứ tầm 7h tối là mấy anh chị em họ em chuẩn bị quần áo xong hết, chờ tôi đi chơi cùng (Vì em bị coi như cái ngân hàng di dộng mà).

Tôi hỏi vì sao nghỉ sớm thế thì lạ bảo: ôi có khách đâu, đóng cửa sớm cho khỏe. Tôi thiết nghĩ, ở bên này giờ đó mình còn phải làm hục mặt ra, 8h-9h tối mới được ăn vội bát cơm rồi còn lo cho con cái. Thế mà ở VN mọi người sống tận hưởng quá.

Còn chuyện này nữa mới làm tôi ấm ức cho tới tận giờ, và nó cũng là lý do tôi đang chần chừ không muốn về lần này:

Cái hôm tôi ra sân bay để qua lại Mỹ, tôi có đồ gì cũng để lại cho mấy đứa em, có chút tiền lẻ tôi cũng để cho tụi nó tiêu hết.

Tự dưng có bà cô bên chồng em cố xin đi cùng xe lên tận sân bay, rồi trong người cứ kiểu như úp mở gì đó. Mãi em mới hiểu ra là muốn… xin tôi ít tiền trước khi tôi bay. Nể quá em lại phải vay của bố mẹ chồng đưa cho bà cô thêm mấy triệu.

Sang tới đây tôi nghĩ lại số tiền mấy chục ngàn tiêu trong 2 tuần mà xót xa. Ở bên này mình làm cực khổ từ 9h sáng tới 9h tối phục vụ khách, tuần làm gần như 6-7 buổi.

Bữa trưa có khi phải ăn vội 2-3 phút, nhà thì phải đi ở thuê, chung đụng, chật chội, không có thời gian lo cho con cái – chỉ mong kiếm được nhiều tiền nhất khi còn có khả năng. Ấy thế mà về VN như đi đốt tiền luôn.

Em là chủ shop còn có dư dả chút tiền mà còn như vậy thì những thợ nails lương thấp thì chắc 10 năm mới dám về 1 lần mất.

Em biết là không phải ai về VN cũng phải cho tiền, nhưng có vẻ như chuyện này cũng xảy ra thườngxuyên với bạn bè em.

Thực sự tôi rất muốn về với bố mẹ tết này, nhưng tôi đã trót nói không về rồi, anh chị nghĩ tôi nên làm gì để họ hàng họ bớt kì vọng vào mình đi?